ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT CỦA THANH XUÂN - Trang 51

Bà đột nhiên đứng lên, tôi ngẩng đầu, trong mắt bà có một sự căm phẫn

và đau buồn mà trước đây tôi chưa từng thấy qua.

Tôi không thể nói rõ được, chỉ cảm thấy trong lòng từng cơn từng cơn

khó chịu.

Lúc sau bà bình tĩnh lại, nói: “Nói chung, chuyện chuyển lớp hay chuyện

đổi giáo viên mẹ sẽ nói chuyện với người ta, mày đừng có mà chạy khắp
nơi làm loạn. Trước ngày khai giảng thì chăm chỉ đọc sách đi, mẹ thấy có
rất nhiều đứa bây giờ muốn thi lên cấp ba đều phải học lớp học thêm toán lý
hóa đấy, mày liệu mà chú tâm cho mẹ!”

Nói xong bà đi đến trước cửa, đi giày vào: “Đi trước đây, buổi chiều còn

có cuộc họp.”

Đến khi cửa đóng, vang lên một tiếng “ầm” , tôi và bố vẫn ngồi mặt đối

mặt trên sô pha, đờ ra như đá.

Bố tôi xoa xoa tay, hồi lâu cũng không biết nên nói cái gì.

Tôi mở miệng nói chuyện trước: “Bố, nếu mẹ muốn tái hợp với ba, không

muốn kết hợp, bố có muốn ở cùng với mẹ không?”

Ông kinh ngạc nhìn tôi, rất lâu sau, ông cười, đáp: “Ngốc ạ, làm sao có

thể chứ?”

Đây chính là phương thức trả lời của người lớn. Ông chỉ nói không thể

nào, lại không nói với tôi rằng, họ không thể ở cùng nhau, hay là mẹ tôi
không thể nào thỏa hiệp mà quay đầu lại.

Vì thế mà dũng khí của tôi cạn kiệt rồi, không còn cách nào để tiếp tục

truy hỏi nữa.