theo đuổi cạnh tranh và hiệu suất của cả một xã hội thì lại vô cùng công
bằng, là nhu cầu cần thiết cho sự phát triển trong từng giai đoạn. Do vậy,
trong giai đoạn này nếu nhìn từ góc độ vĩ mô mà nói, không phải ai cũng có
thể sống cuộc sống ấm no sung túc.
Tôi ghét sự lạnh lùng của họ, hay nói cách khác: Ghét sự lạnh lùng của
người lớn.
Tôi chỉ nhớ Lai Thuận nói với chúng tôi rằng thầy rất ngưỡng mộ chúng
tôi, bởi lẽ chúng tôi được đi học.
Sau đó, thầy vẫy tay tạm biệt, nói: “Chăm chỉ học hành nhé!”
Tôi khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, còn Dư Hoài lại cúi đầu,
mím chặt môi, không nói một lời.
No. 37
Vậy là chúng tôi chính thức bắt đầu vào kì học mới.
Mới sáng sớm, Trương Bình đã gọi tất cả bọn Dư Hoài, những tên con
trai cao ngồi hàng sau, đi chuyển sách. Những quyển giáo trình mới tinh
được buộc bằng dây nhựa, từng chồng, từng chồng được bê vào trong lớp
học, tôi thấy vậy lòng vô cùng hào hứng.
Khi phát sách đầu mỗi học kì mới tôi đều hào hứng như thế, thói quen
này đã sớm hình thành từ năm tôi lớp một. Sách được phát từ bàn một, sau
đó chuyển xuống các bàn sau. Khi ấy, tôi rất ngưỡng mộ những bạn bàn
đầu, họ có nhiều sự lựa chọn hơn: bỏ những quyển bị rách trang, mất trang
hoặc bị bẩn, chọn cho mình những quyển mới nhất, những quyển còn lại thì
chuyển xuống bàn dưới. Do vậy, một người bạn của tôi vô cùng phiền não
mà tâm sự với tôi khi ấy cô ấy được phát một cuốn bị rách, cô ấy liền chọn
lấy một quyển khác rồi nhét quyển sách rách kia vào, tiếp tục chuyển về
phía sau. Sau đó, cô ấy bị giáo viên phê bình, phê bình trước mặt tất cả mọi