Hạ Tử Du không rảnh trả lời vấn đề của Đan Nhất Thuần, cô gọi lại
lần nữa, "Mẹ, là mẹ sao?"
Lúc này bên trong điện thoại của Hạ Tử Du truyền đến một tràng tiếng
nói thô tục của một đàn ông.
Đan Nhất Thuần mơ hồ nghe thấy người đàn ông nói chuyện với Hạ
Tử Du, nhưng Đan Nhất Thuần không thể nghe rõ cuộc nói chuyện của bọn
họ.
Đột nhiên Hạ Tử Du kích động hỏi, "Anh là ai? Tại sao anh muốn làm
như vậy?"
Chất vấn của Hạ Tử Du nghiễm nhiên không được đối phương trả lời,
đối phương đã kết thúc cuộc nói chuyện.
Hạ Tử Du sững sờ để điện thoại di động xuống, sắc mặt đã sớm trắng
xanh.
Đan Nhất Thuần khẩn trương vịn Hạ Tử Du, "Tử Du, sao vậy?"
Hạ Tử Du không trả lời Đan Nhất Thuần, mà xoay người bước về phía
lầu hai.
Bỗng dưng, Hạ Tử Du mang theo một cái hộp trang sức đi xuống lầu
một.
Đan Nhất Thuần thấy Hạ Tử Du nói chuuyện điện thoại xong thái độ
kì lạ, vội chạy đến gần quan tâm hỏi, "Tử Du, đã xảy ra chuyện gì?"
Thần sắc Hạ Tử Du đã trở nên hoảng loạn nói, "Tôi.... Tôi muốn đi ra
ngoài một chút."
Đan Nhất Thuần nhíu mày hỏi, "Bây giờ sao?"