Dì Lưu nói, "Cô Hạ , cô dùng bữa ăn sáng trước đi, tôi đến vườn hoa
mời bà chủ vào.”
Hạ Tử Du lập tức nói, "Dì Lưu, để con đi.... Con muốn gần gữi với mẹ
nhiều hơn!"
Dì Lưu trấn an cười cười, "Cũng tốt.... Tôi cũng hy vọng có người có
thể trò chuyện với bà chủ."
....
Hạ Tử Du đã nhìn thấy bà Hạ ngồi trên ghế dài trong vườn hoa.
Bà Hạ lặng lẽ ngồi ở đó, ánh mắt dại ra đang lắng nghe tiếng côn trùng
kêu.
Hạ Tử Du chậm rãi đi tới, nhẹ giọng gọi bà, "Mẹ!"
Bà Hạ ngước mắt lên nhìn Hạ Tử Du nhưng không nói gì.
Hạ Tử Du ngồi xuống cạnh bà Hạ, cầm một chiếc áo len mỏng khoác
lên người bà Hạ, quan tâm nói, “Me, sáng sớm trời lạnh, mẹ tới vườn hoa
phải mặc thêm nhiều quần áo chứ.”
Bà Hạ vẫn trầm mặc nhìn Hạ Tử Du.
Hạ Tử Du ở chung với Hạ gia ba ngày nay, bà Hạ vẫn chưa mở miệng
nói chuyện với Hạ Tử Du một câu nào.
Hạ Tử Du nhìn gương mặt bà Hạ tiều tụy hơn rất nhiều so với trước
kia, đau lòng nói, “Mẹ, mẹ lên tiếng nói chuyện với con đi, mẹ cứ như thế
này con rất lo lắng… Con biết mẹ nhớ ba, nhưng nếu ba vẫn còn sống, ông
ấy tuyệt đối không muốn nhìn thấy mẹ như bây giờ đâu.”
Nhắc tới ông Hạ, hốc mắt bà Hạ bỗng ngưng tự nước mắt.