Robert vỗ nhè nhẹ bả vai Đàm Dịch Khiêm, tình anh em vẫn như xưa
mở miệng nói, "Tôi vẫn luôn tin tưởng cậu không phải cái loại đàn ông bạc
tình phụ nghĩa đó, Dịch Khiêm, đừng để tôi nhìn lầm cậu."
Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm từ nãy giờ vẫn dán chặt vào bóng lưng nhỏ
nhắn yếu ớt của Hạ Tử Du, không lên tiếng trả lời Robert.
"Được rồi, hai người cứ nói chuyện với nhau đi, tôi đi ra ngoài trước."
Vào lúc Robert xoay người muốn bỏ đi, Hạ Tử Du đột nhiên thốt lên,
"Robert, chúng ta vẫn chưa nói xong đâu."
Dứt lời, Hạ Tử Du trực tiếp xoay người đuổi theo Robert, hoàn toàn
không nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm đã bước vào trong phòng.
Robert dừng chân lại, "Tử Du...."
Hạ Tử Du tỉnh táo nhìn Robert nói, "Em mặc kệ anh vì lý do gì, cho
dù là xuất phát từ ý tốt, nhưng anh không được có cái quyền thay em quyết
định mọi chuyện."
Nhận ra trong lời nói Hạ Tử Du ẩn chứa sự tức giận, sắc mặt Robert
tối lại.
Hạ Tử Du vẫn cất bước đi về phía thang máy.
Nhưng trước khi cửa thang máy được mở ra, cổ tay Hạ Tử Du đã bị
một bàn tay cứng cỏi khác bắt lại.
Hạ Tử Du theo phản xạ hất bàn tay đó ra, "Em nói rồi, anh không có
quyền đó! !"
Nhiệt độ cùng sức lực nắm chặt cổ tay mình khiến lúc này Hạ Tử Du
mới ý thức được người đang giữ tay cô giờ phút này là ai, động tác giãy
giụa của Hạ Tử Du lập tức ngừng lại, cô bất đắc dĩ xoay người lại nhìn.