"Ưm.... ."
Cô bất chợt mở to hai mắt, dường như cảm nhận được nơi cấm địa
không muốn bị người khác chạm vào của mình thế nhưng giờ phút này
đang mặc cho ngón tay anh trêu đùa....
"Anh...."
Cô loáng thoáng có thể nhận ra người đàn ông giờ phút này đang ở
trên người mình nhưng không còn sức để chống trả nữa, bởi vì ngón tay
thon dài của anh đang từ từ khai phá ở từng nơi mềm mại trong cơ thể cô,
mới đầu còn khô ráp nhưng dần dần cũng ẩm ướt dễ chịu, cô biết đó là
phản ứng chân thật nhất của mình.
Quý Kình Phàm ngậm mút nụ hoa mềm mại đáng yêu trước ngực cô,
dùng đầu lưỡi liếm nhẹ, đôi môi cũng không ngừng bú mút, đồng thời tăng
nhanh tốc độ trêu chọc vườn hoa ẩm ướt trong cô, thỉnh thoảng còn dùng
ngón tay thon dài xâm nhập vào cửa vườn hoa nhỏ hẹp của cô, kế tiếp lấy
đầu ngón tay lần lượt mơn trớn mỗi một tấc thịt non nhạy cảm trong đó,
chất nước nhờn dào dạt cuồn cuộn không dứt mà chảy tràn ra ngoài.
“Đừng.... .”
Đàm Tâm không ngừng vặn vẹo uốn éo, cô có cảm giác cơ thể mình
như sắp nổ tung ra vậy! Cô nghĩ mình sắp không thở nữa rồi, rõ ràng muốn
tránh né khỏi anh nhưng lại không có chút sức nào, rõ ràng là mở miệng
cầu xin anh hãy dừng tay nhưng một chữ cũng không thốt nổi nên lời!
Trông thấy phản ứng này của cô, niềm kiềm hãnh của người đàn ông
trong anh cũng cảm thấy cực kỳ thỏa mãn, tốc độ nơi ngón tay của anh tăng
nhanh thỏa thích trêu chọc vào sâu tận bên trong, hơn nữa còn tăng tốc rút
ra chọc vào.
"Á.... ."