ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM - Trang 3217

Bất bình thình cô bị động tác tăng tốc của anh dọa cho phát hoảng, bàn

tay trắng muốt mềm mại như muốn ngăn lại anh nhưng lại vô lực vắt lên bờ
vai rộng vững vàng của anh, nhìn xuống mơ hồ có thể thấy được bàn tay to
lớn của anh đang liên tục ra vào phía trong đáy quần lót của mình, còn có
đồi núi khe nước mềm mại đang mập mờ phập phồng.

Được một lúc thì Quý Kình Phàm rút tay ra khỏi cơ thể cô, trở ngược

lên phía trên gặm cắn hõm vai và bờ vai của cô, cảm nhận được hạ thể của
mình đã vì phản ứng của cô mà trỗi dậy, anh dùng vật nam tính của mình
chống lên người cô.

Hình như Đàm Tâm cũng ngay tức khắc nhận ra có một vật cứng rắn

mạnh mẽ chọc vào người mình, vật ấy run lên bần bật rồi đột nhiên trượt
qua ngang eo khiến cô trăn trở lòng dạ không yên, không còn kịp suy nghĩ
nữa cô liền đưa tay đẩy anh ra, giùng giằng muốn trở người bước xuống
giường.

Tay mắt lanh lẹ như anh đời nào chịu để cô trốn chạy dễ dàng như vậy,

một cái vươn tay đã lôi được cô trở về, rồi lần nữa đè cô nằm dưới cơ thể
mình.

Cô khẩn trương nhìn chằm chằm anh, rốt cuộc cũng thấy rõ ràng bộ

mặt điển trai của người đang ở trên mình, cô không dám tin thốt lên,
"Quý....Quý Kình Phàm?"

"Phải, là anh...." Anh cất giọng khàn nặng nề đáp lại cô, hai chân thon

dài giống như gọng sắt nhấc qua kìm lại ở hai bên eo cô, cô còn chưa kịp
suy nghĩ ra trước đó đã xảy ra chuyện gì thì anh đã cúi đầu lần nữa ngăn lại
bờ môi mềm mại của cô, đoạt hết chất lỏng ngọt ngào trong miệng cô.

Cô bỗng cảm thấy hơi thở trong phổi đang dần dần thưa thớt, cơ thể

cũng càng lúc càng vô lực, ý thức dần dần trở nên mơ hồ....