Viện trưởng Trần khẽ thở dài “Haiz… lúc con sinh em bé ngay cả
người chăm sóc cũng không, cho nên thân thể mới yếu ớt như vậy. Bác sĩ
nói con thiếu dinh dưỡng, sau này con nhất định phải chăm sóc tốt cho bản
thân…Bác đã nấu canh dinh dưỡng, con cố gắng ăn một chút cho lại sức.”
Viện trưởng Trần múc chén canh cho cô, sau đó đỡ cô ngồi dậy “Uống
chút canh đi…”
Hạ Tử Du không muốn uống chút nào cả, cô căng thẳng kéo tay viện
trưởng Trần “Bảo Bảo đâu ạ?”
Viện trưởng Trần vỗ vỗ vai Hạ Tử Du an ủi “Con bé không sao, đang
ở viện có cô Tả chăm sóc rồi.”
Viện trưởng Trần ân cần đưa canh tới miệng cô nói “Uống chút canh
đi, thân thể con yếu ớt, cứ tiếp tục như vậy sẽ không được đâu.”
Hạ Tử Du miễn cưỡng chống đỡ thân thể dựa vào đầu giường, đôi môi
trắng bệch khẽ mấp máy “Viện trưởng, đã làm phiền tới bác rồi, nhưng
con…thật sự không uống nổi.”
Viện trưởng Trần đau lòng, nhướng mi “Không uống được cũng phải
uống, con không tự chăm sóc tốt cho bản thân sau này sao có thể chăm sóc
Bảo Bảo?”
Đúng vậy, cô không chỉ có một mình, cô còn có Bảo Bảo đang chờ cô
chăm sóc.
Hạ Tử Du khẽ gật đầu “…..Dạ”
Viện trưởng Trần nhìn Hạ Tử Du uống hết bát canh mới mỉm cười hài
lòng “Như vậy mới ngoan….”