Suy nghĩ của cô đình trệ. Giờ khắc này cô cảm thấy ánh mắt anh đang
nhìn sâu vào mắt mình, có cảm giác như một người đàn ông đang nhìn
chăm chú vào mắt người phụ nữ mình thích, hơn nữa đây là vẻ mặt cô chưa
từng nhìn thấy ở anh, cho dù anh đã làm những hành động tinh tế thể hiện
sự thương yêu với cô, cô cũng chưa từng thấy…
Anh nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của cô, trong đầu lóe lên hình ảnh cô
mặc váy cưới ngượng ngùng trước mặt anh… Khi đó cô tràn đầy hạnh
phúc, xinh đẹp động lòng người.
Bỗng chốc, anh đặt tay cô lên tường, đầu hơi nghiêng…
Trong tình cảnh tối đen, cô không sao hiểu ý đồ của anh là gì, nhưng
cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh mỗi lúc một gần hơn…
Cô luống cuống hốt hoảng muốn kháng cự, nhưng đôi tay ấm áp của
anh vẫn giữ chặt lấy cô, khiến cô không thể nhúc nhích.
Nhưng, khi cô cảm thấy chóp mũi anh sắp chạm vào cô, hai tay anh
đột nhiên buông lỏng…
Cô không ngừng giãy giụa cuối cùng đẩy được anh ra, với bộ mặt sợ
hãi, cô chạy đại vào toilet, sau đó mò mẫm khóa trái cửa lại.
Một giây sau, ánh điện lóe sáng.
Vườn hoa rộng lớn nhanh chóng bừng sáng trở lại, cô sửng sốt một
hồi lâu, cô chợt nghe thấy giọng lo lắng của Kim Trạch Húc ngoài toilet
“Tử Du, Tử Du, em có ở bên trong không?”
Nghe thấy giọng nói này cô thấy vô cùng yên tâm, Hạ Tử Du cuống
quýt mở cửa toilet.
Thấy Hạ Tử Du bình yên vô sự, Kim Trạch Húc thở phào nhẹ nhõm,