ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 206

Cậu vội chạy lại:

- Có chuyện gì vậy?

Cô vội núp sau lưng cậu, hai tay bấu chặt eo cậu.

- Nhện, trời ơi nhện, cậu bắt nó giùm tôi cái.

- Việc gì tôi phải bắt, nó dễ thương mà. _ nói thế nhưng cậu đang muốn

bay lên ngọn cây ngồi vì sung sướng rồi đây.

- Tôi sợ nhện, làm ơn bắt nó giùm tôi!

- Không thích.

- Làm ơn đi mà, Bảo dễ thương! Tôi sắp đuối tim rồi đây. Áaaaaaa nó

đang bò lại đây kìa. _ cô bấu chặt cậu hơn.

- ÁAA đau, thì thả tôi ra tôi mới bắt được chứ.

- Cô từ từ thả lỏng tay nhưng không giám buông ra, vẫn nép sau lưng

cậu.

Cậu lấy chiếc dép đập nhện rồi cầm chân nó huơ huơ trước mặt cô.

- Xong rồi nek.

- Cô giật mình, ngã mạnh xuống đất, mặt tái mét, môi trắng bệt.

Cậu sợ quá, vứt nhện vào xọt rác rồi đỡ cô dậy.

- Cô không sao chứ?

- Đồ… đồ… hộc… ực…

- Tôi xin lỗi! Ai ngờ cô xợ đến mức đấy.