ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 207

Đợi cô hoàn hồn, cậu nói:

- Ngồi đây, tôi tìm ít đồ ăn.

- Thôi.

- Sao?

- Tôi hết đói rồi, để lát tôi về nhà ăn cũng được.

- Về nhà? _ cậu bỉu môi. –Cô nấu sẵn rồi ah?

- Không! Ăn mì.

- Xì… vậy mà tôi tưởng, mà này đừng nói là từ hôm đó tới giờ cô toàn ăn

mì nha?

- Không.

- Biết tự nấu rồi đấy? Có vẻ nội vào viện là cơ hội cho cô học hỏi thần

bếp nhỉ? Vậy…

- Tôi ăn bánh mì với mì tôm. _ cô nói cắt ngang lời cậu.

- Hợ… _ cậu bó tay.

- Ah cả cơm hộp nữa. _ cô tiếp.

- Chịu cô rồi đấy! _ cậu thở dài. –Đi theo tôi. _ cậu giật tay cô kéo đi.

- Đi đâu?

- Đi ăn chứ đi đâu!

- Kệ tôi, liên quan gì đến cậu. Lát tôi tự ăn được.