ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 306

Phía sau lưng cô cậu cười ngoác miệng, nháy mắt với bọn nó.

- Ohhhhhhh… _ bọn nó ồ lên, nhưng không giám ồ to, đứa nào cũng bụm

miệng cười khoái trá.

- Tôi… tôi… _ cậu ấp úng.

- Không phải nói gì đâu, tôi biết mà. _ cô vẫn dỗ dành cậu.

- Nhưng tôi phải nói.

- Vậy cậu nói đi! _ cô đẩy cậu ra nhưng bị cậu ôm chặt hơn.

- Nhóc thắng rồi! Mình thành công rồi nhỏ ơi! _ tay vẫn ôm chặt cô, cậu

quay qua ghé sát tai cô thì thầm.

Cô dùng sức đẩy cậu ra, chộp tay cậu cắn thật mạnh.

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA _ cậu hét toáng lên, bọn nó thì dùng

mình dựng tóc gáy, che mắt lại để che đi sự đau khổ trên mặt cậu.

- Xít ah xít ah… ha… _ cậu xuýt xoa.

- Thật hả? AAAAAAAA là thật, thầy Khánh đươc quay lại làm việc rồi.

_ cô nhảy lên.

- Vậy sao cắn tôi? _ cậu gắt.

- Thì… mà này ai cho cậu giám gạt tôi hả? ak ah cậu lợi dụng ôm tôi phải

không? Cậu muốn chết ah! _ cô xắn tay áo, tiến về cậu.

- Mày định làm gì Bảo của tao đấy hả? _ cái Vy đứng dang tay che cho

cậu đanh lại cô.

- Ọc… _ đứa nào cũng mắt chớp chớp mồm đớp đớp cười không thành

tiếng nói không nên lời.