ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 472

- Vậy anh trả lời đi!

- Anh định đến nhà nội đây, tại xe anh đang được bảo dưỡng nên anh chịu

kiếp đi bộ vài hôm, hì.

- Vậy hai anh em mình cùng đi ha, em cũng đang về nhà đây!

- Ờ, hì. Mà em mua gì nhiều đồ vậy? _ Quốc nói nhưng đôi mắt lén liếc

ra phía sau cô.

- Dạ em định làm bánh ạ.

- Ô vậy là anh có lộc ăn rồi, đi, đi nào, mau về làm nào, anh nhớ bánh của

em đến nỗi ăn cái gì cũng thấy không vừa miệng nek!

- Anh chỉ được cái nịnh để em làm bánh thôi.

- Hì hai anh em mình về nào! _ Quốc cố tình nói to.

- Ah Na này!

- Dạ?

- Em về trước nhé, anh đi đây xíu rồi về liền. _ Quốc nói nhỏ đủ để anh

và cô nghe.

- Dạ em biết rồi!

Đến khúc cua anh tách khỏi cô và đứng khuất sau thân cây lớn gần đó.

- Chào cậu! _ Quốc đút tay vào túi quần, dựa lưng vào gốc cây lên tiếng.

Hắn bị bắt thóp nhưng không hề bất ngờ, vẫn thái độ bình tĩnh.