ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 783

- Ô hô trên trời có ông mặt trời rồi bây giờ có cô mặt trời nữa cho đẹp

hen, mắc chi nhắc tớ không được đỏ? _ cô nhướn mày.

- Tớ không thích có ai bị cậu làm “say nắng” nữa đâu. _ cậu vừa nói vừa

đi vào nhà.

- Gì? “Say nắng” á?… chậc chậc. _ cô gãi đầu không hiểu.

- …

- Mà dạo này cậu có hay liên lạc với song Lâm nhà mình không? Nghỉ hè

là chúng nó mất hút luôn hà. _ cô hỏi.

- Không, còn cậu?

- Tớ không liên lạc được với bọn nó chả biết nhà ấy sao rồi nhỉ? Híhí

- Nội đâu Na? _ cậu hỏi.

- Tập thể dục với ngoại ngoài công viên yêu dấu rầu.

- Chị Trâm Anh?

- Um…

- Vậy là nhà còn mình tớ với cậu sao? _ cậu nói với ánh mắt ranh mãnh.

- Còn ai nữa sao? _ cô không hiểu ý nên thản nhiên trả lời. – À đợi tớ xí!

_ cô nói rồi dọt lên phòng mình.

Lát sau cô quay lại với một chiếc phong bì huơ huơ trên tay.

- Gì đây? _ cậu hỏi.

- Tớ không biết.