đối với cô bé? Nhưng cô không muốn đẩy mình vào đau khổ, có ai muốn
mình cứ mãi phải chọn lựa, nhường nhịn với kẻ khác đâu…
Nhưng… không ai biết trước chuyện gì sẽ xảy ra vào phút sau cùng cả,
có những lí lẽ của con tim mà không ai hiểu nổi, thậm chí là chính bản thân
ta. Lí lẽ của cô là gì???
…
“Cốc cốc cốc cốc”
- Chị đợi em chút, em đang thay đồ. _ cô như bị bắt quả tang, cô chạy hết
chỗ này tìm nơi dấu rồi đến chỗ kia tìm nơi cất. vội dấu quyển sổ dưới gầm
giường và gạt những giọt nước mắt đi, kéo quần áo, đầu tóc lại cho gọn
gàng rồi chạy ra mở cửa.
“Cạch”
- Chị.
- Chị tưởng em thay đến chục bộ đồ chứ, he.
- Dạ không, hì em… _ cô lúng túng.
- Chị đùa đó, coi em kìa, cứ như cô gà mắc tóc í.
- Chị. _ cô nhăn mặt.
- Thôi được rồi. Ờ, mà sao biết chị hay dạ?
- Em có giác quan thứ sáu mờ. _ cô nói rồi bật ngón cái lên, nhìn như số
sáu.
- Kinh khủng khiếp.
- Chị. _ cô đanh mặt.