ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 950

- Mà bé Na nè.

- Dạ?

- Dạo này chị thấy em hay ra ngoài lắm nhé, em có việc gì dấu nội và chị

à?

- Dạ… dạ dạ… không ạ, hì. _ cô lắp bắp, rối trí.

- Vậy có thể nói chị nghe không?

- Dạ… _ cô đi quanh giường rồi lên nệm ngồi ra sau, bóp bóp vai cho

Trâm Anh. – Em có dạy học cho sắp nhỏ ở tu viện Maria, chị cũng biết mà.

- Uhm!

- Dạo này có nhiều việc ở đó quá nên em phải thường xuyên đến đó hơn

chị ạ.

- Uhm, vậy mà chị cứ tưởng… Mà nè, em mà có chuyện gì dấu chị là chị

không tha thứ đâu nhé!

- Ơ… em đâu có đâu ạ.

- Đó là chị dặn thế, em không có thì tốt rồi.

- Hi…hi…hihi… _ cô nhe răng cười.

- Thôi, xuống ăn cơm đi em. Chắc nội ở bển ăn cơm luôn với ngoại rồi,

còn hai chị em mình thôi, em xuống ăn luôn đi.

- Tuân lệnh chị hai! _ cô đưa tay lên trán, nghiêm giọng nói.

- Em thật là…

- Đi nào, em đói lắm rồi nè. _ cô đẩy vai Trâm Anh đi.