ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 965

Đau nhưng với anh thì cơn đau ấy chỉ bình thường thôi. Huống chi, đó là

những cái đánh yêu thì sao anh thấy đau được.

- Anh… đồ ác độc… hức… đồ tàn nhẫn… đồ tồi… hức hức… đồ khốn!

_ mỗi lần mắng là Trâm Anh lại “trao” Thiên Tuấn một cái “thịch” vào
ngực anh.

Vẫn cố chịu, anh không hề lên tiếng hay nhăn mặt lấy một lần.

- Đồ ngốc! Hức hức… _ Trâm Anh đẩy anh ra.

- Ngốc vì yêu ai kia đó? Cô bé ạ!

- Hức hức… _ Trâm Anh bật khóc lớn, chạy lại ôm chặt lấy cổ anh.

Một đường cong hoàn mĩ lộ ra trên môi Thiên Tuấn.

- Ui ya… _ Thiên Tuấn khẽ rên nhẹ.

- Thiên Tuấn! anh sao vậy? Ực… anh không sao chứ? Tại em phải

không? _ Trâm Anh quýnh lên.

- Anh… khụkhụ… _ Thiên Tuấn hơi khom lưng xuống tay khoác vai

Trâm Anh để chị đỡ mình.

- Anh đau lắm không? Em… em xin lỗi! _ Trâm Anh nói xót xa, đưa tay

lên xoa xoa, vuốt vuốt chỗ vết thương của anh.

- Anh đau lắm!

- Chỗ nào?… Đây à? _ Trâm Anh lo lắng.

Gật gật

Trâm Anh hết xoa xoa rồi lại vuốt vuốt làm Thiên Tuấn… “sướng tê rân

rân”.