ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA - Trang 51

- Dạ... cũng... một vài khi, bạn bè mời ăn cơm...

Ông Thiện khẽ hỏi:

- Họ không mời con sao?

- Dạ không, hình như mấy người bạn trai của anh ấy thì phải. Họ

không muốn đàn bà dự vào chuyện bàn bạc của họ, ba à.

- Vũ nó nói với con như vậy?

Mộng Ngọc ấp úng:

- Dạ... Anh ấy không nói rõ, nhưng con đoán như thế.

Ông Thiện nói nửa đùa nửa thật:

- Con cứ bỏ nó đi một mình mãi, có ngày khổ đa con.

Mộng Ngọc nhìn cha lộ vẻ không hiểu:

- Ba nói thế là ý sao?

- À, thì nó rảnh tay rảnh chân, có mèo mỡ, vợ bé vợ mọn.

Mộng Ngọc cười tin tưởng:

- Không đời nào đâu ba! Chồng con không phải là hạng người như

vậy!

Ông Thiện cười te:

- Chắc dữ hông! Ba khuyên con tin thì tin nhưng phải phòng...

Mộng Ngọc nhìn cha: