ĐỢI MƯA TẠNH - Trang 343

Nhưng mà ánh mắt đó lập tức dịu đi khi Bắc Vũ quay sang nhìn anh.

Thiệu Vân Khê vung tay lên, rồi cười với Bắc Vũ:

– Tớ đang định đi tìm cậu.

Bắc Vũ vẫn còn đang khó chịu về việc của An Lộ, nên không muốn để ý

đến anh ta:

– Bọn tớ đi về đây.

Thiệu Vân Khê:

– Về sớm vậy à?

Bắc Vũ gật đầu:

– Ừ, ở đây chán quá.

Thẩm Lạc kéo cô đi:

– Chúng ta đi thôi!

Hai người ra đến chỗ đỗ xe, Bắc Vũ mới nhớ tới cái khăn lụa bị cô ném

ở trên sofa:

– Em để quên khăn rồi! Anh đợi em một lát nhé!

Nhưng Thẩm Lạc lại kéo cô ra xe:

– Không cần tìm nữa, anh mua cho em cái khác.