ĐỢI MƯA TẠNH - Trang 345

– Không đâu! Em giận gì chứ?

Thẩm Lạc nhìn cô như vậy thì im lặng. Một lát sau anh mới nói tiếp:

– Lúc trước anh không nhớ là mình có biết An Lộ.

Bắc Vũ mỉm cười:

– Vậy bây giờ nhớ ra rồi sao?

Thẩm Lạc gật đầu:

– Nhớ ra rồi.

Bắc Vũ khoanh tay, dựa vào cạnh xe rồi cười với anh:

– Mối tình đầu à? Trí nhớ anh tốt lắm mà, sao cái này mà cũng quên

được?

Thẩm Lạc lại nhíu mày:

– Không phải.

Bắc Vũ cười:

– Hay cô ấy là mẹ Phi Thuyền Nhỏ?

Thẩm Lạc nhìn cô như đang nhìn một con ngốc:

– Năm nay Phi Thuyền Nhỏ năm tuổi.