ĐỢI MƯA TẠNH - Trang 420

Thẩm Lạc ngẩng đầu nhìn bà:

– Bác sĩ Trần ạ! Cháu chào cô.

Bác sĩ Trần thở phào:

– Hôm qua cô thấy tên cháu ở trong phòng cấp cứu, cô sợ quá nên phải

gọi cho Chu Dục để hỏi thăm. Bây giờ trông thấy cháu ở đây cô còn không
nhận ra đấy. Bao nhiêu năm rồi, cháu cũng đã lớn rồi.

Thẩm Lạc nói:

– Cháu cảm ơn ạ.

Bác sĩ Trần lại nhìn về phía vai anh:

– Sao cháu lại bị thương thế?

Thẩm Lạc cười khẽ:

– Ngoài ý muốn thôi ạ.

Bác sĩ Trần lại hỏi:

– Cô nghe Chu Dục nói là lúc trước cháu vẫn ở Mỹ hả?

Thẩm Lạc nói:

– Cháu về một thời gian rồi ạ.

Bác sĩ Trần gật đầu: