ĐỢI MƯA TẠNH - Trang 420

Thẩm Lạc ngẩng đầu nhìn bà:

– Bác sĩ Trần ạ! Cháu chào cô.

Bác sĩ Trần thở phào:

– Hôm qua cô thấy tên cháu ở trong phòng cấp cứu, cô sợ quá nên phải

gọi cho Chu Dục để hỏi thăm. Bây giờ trông thấy cháu ở đây cô còn không
nhận ra đấy. Bao nhiêu năm rồi, cháu cũng đã lớn rồi.

Thẩm Lạc nói:

– Cháu cảm ơn ạ.

Bác sĩ Trần lại nhìn về phía vai anh:

– Sao cháu lại bị thương thế?

Thẩm Lạc cười khẽ:

– Ngoài ý muốn thôi ạ.

Bác sĩ Trần lại hỏi:

– Cô nghe Chu Dục nói là lúc trước cháu vẫn ở Mỹ hả?

Thẩm Lạc nói:

– Cháu về một thời gian rồi ạ.

Bác sĩ Trần gật đầu:

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.