ĐỢI MƯA TẠNH - Trang 470

Bắc Vũ nghiêm giọng:

– Anh mà không nói rõ ràng là tôi báo cảnh sát đấy!

Anh ta lại càng nói lắp hơn:

– Tôi… tôi… tôi… tôi…

– Anh cái gì mà anh? Anh định làm gì hả?

Mãi anh ta mới nói ra được:

– Tôi… tìm người.

– Tìm ai?

– Thẩm… Thẩm Lạc.

– Thẩm Lạc?

Bắc Vũ thấy anh ta không dám nhìn mình thì càng thấy đáng nghi:

– Anh tìm Thẩm Lạc làm gì?

– Tôi… là bạn thời đại học của cậu ấy.

– ?

Bắc Vũ lại đánh giá anh ta từ trên xuống dưới một lần nữa. Trông có vẻ

không giống người xấu, chỉ là giống người nhà quê ở thế kỷ trước thôi.

– Bố nuôi…