ĐỢI MƯA TẠNH - Trang 508

Nhưng cô vừa mở cửa ra liền trông thấy một người đứng lù lù trước cửa.

Cô giật nảy mình lên, rồi quát:

– Sao anh lại đứng ở đây?

Thẩm Lạc lặng lẽ nói:

– Anh vẫn luôn đứng đây mà.

Bắc Vũ nói:

– Anh có bệnh à?

Thẩm Lạc nghiêm túc trả lời cô:

– Anh không có bệnh, chữa khỏi lâu rồi.

Bắc Vũ cứng họng một lát rồi lại nói:

– Thế anh đứng đây làm cái gì? Nếu em mà không ra thì anh định đứng

đây cả đêm à?

Thẩm Lạc nói:

– Anh cảm thấy là em sẽ ra, vì nếu không có anh em sẽ không ngủ được.

Bắc Vũ cười khẩy:

– Anh tự tin quá rồi đấy. Chúng ta mới ngủ chung bao lâu hả?

Thẩm Lạc nói: