DON JUAN - Trang 330

Gì cũng đẹp, đến thiên nhiên vô cớ

Cũng phải ghen với bàn tay người thợ.

65

Đây có đủ những gì ta muốn có:

Những đi-văng hảo hạng, rộng và mềm

Đến nỗi ta không dám ngồi lên đó,

Những thảm dày rất quý, mịn và êm,

Mà trên đấy thêu mặt trời, thêu cỏ,

Thêu cá vàng, còn thêu cả sao đêm

Luốn lấp lánh như suối trong. Thiết nghĩ

Ai cũng muốn nhảy vào bơi một tý.

66

Thật không nỡ đặt chân lên thảm ấy,

Lên trăng sao, lên hoa lá, đủ màu,

Thế mà lão hoạn quan thô lỗ vậy,

Không thèm nhìn chân đang dẫm vào đâu.

Lão nhanh nhẹn rút ra từ đâu đấy

Một chiếc hòm được giấu kín rất sâu

Trong tường đá. Lão giấu gì ở đó?