DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1031

mà ban nãy Tiểu Tứ Tử giả bệnh không giống, nếu không lỡ đâu Công Tôn
nôn nóng xảy ra chuyện nguy hiểm vậy thì không xong.

Triển Chiêu cũng rất áy náy, đặc biệt Tiểu Tứ Tử vừa bị Công Tôn đánh

đòn, còn khóc thảm thương, hắn cũng đau lòng vô cùng, sớm biết vậy ban
nãy đã bế theo Tiểu Tứ Tử cùng nhau chạy.

.

Mặc kệ Triệu Phổ và Triển Chiêu buồn nản không đề cập nữa, Công Tôn

ôm Tiểu Tứ Tử một đường chạy về biệt viện của mình, vào phòng, đóng
cửa.

“Bịch” một tiếng, Thạch Đầu đang theo sát phía sau, không lưu ý, đụng

cái ịch vào cửa.

“Chi chi chi.” Thạch Đầu đụng một cái thất điên bát đảo, đứng lên ầm ĩ

kháng nghị.

Tiêu Lương vội ôm lấy nó, nói, “Thạch Đầu, đừng ồn, Cẩn Nhi không

cao hứng mà, một hồi trở lại.”

Thạch Đầu quay đầu lại nhìn Tiêu Lương, Tiêu Lương ôm nó, kiên trì

chờ ngoài cửa… Tiêu Lương vừa nghe tiếng Tiểu Tứ Tử khóc liền chạy
đến, sau đó nhìn thấy Công Tôn ôm Tiểu Tứ Tử đang khóc đến không
ngừng được chạy vụt đi, vừa lo lắng vừa đau lòng, tâm rủa… Tên vương
bát đản nào khi dễ Tiểu Tứ Tử, chờ ta học xong công phu làm thịt ngươi!

“Hắt xì…” Công Tôn, Triệu Phổ, Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường đồng

thời hắt xì một cái…

“Tiểu Tứ Tử?” Công Tôn đem Tiểu Tứ Tử bế đến bên giường đặt xuống,

Tiểu Tứ Tử đô đô miệng hai má còn phồng phồng, Công Tôn thấy bé vành