DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1077

“Đúng vậy, nói là muốn tìm một áp trại phu nhân.” Tiểu nhị thở dài,

“Đám sơn tặc này càng ngày càng tệ, trước đây chỉ cướp của phú hộ đại
quan qua đường, nói là cướp của người giàu chia cho người nghèo, sau đó
phú hộ quan lại qua đường ít dần, nên bắt đầu cướp của thương nhân,
thương nhân ít dần, thì cướp người qua đường, cuối cùng ngay cả nông hộ
bình thường trong thành cũng cướp.”

Mọi người đều nhíu mày.

“Bọn chúng cụ thể dừng chân ở đâu ngươi biết không?” Công Tôn hỏi,

“Loan Thúy Thập Tam Phong địa thế hung ác hiểm trở, bọn chúng trốn sâu
trong núi, hẳn là rất khó tìm phải không?”

“Đúng vậy.” Tiểu nhị lắc đầu, “Thật sự rất khó tìm, bọn sơn tặc này đều

có người dẫn đường, có mấy người từ nhỏ lớn lên tại Loan Thúy Thập Tam
Phong, nếu đổi thành người ngoài tuyệt đối không biết đường. Nơi đó nếu
lỡ lạc đường hoặc tiến vào tử lâm, bao nhiêu cái mạng cũng không đủ, đây
cũng là nguyên nhân quan phủ không xử lý được bọn chúng.”

“Ngươi biết đường không?” Âu Dương Thiếu Chinh hỏi, “Trong Dĩnh

Xương phủ này, người nào có thể tiến vào Loan Thúy Thập Tam Phong?”

“Vậy thì không có.” Tiểu nhị nhanh chóng lắc đầu, nói, “Chúng ta cũng

không phải người địa phương, mà những người biết đường cơ bản đều bị
sơn tặc bắt đi.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, đều khẽ nhíu mày.

Lúc này, rượu và thức ăn mang lên, tiểu nhị lui ra, mọi người cũng bắt

đầu ăn.

Tiểu Tứ Tử không tự ăn, đút Thạch Đầu ăn một trái bắp, Công Tôn và

Tiểu Lương Tử đút cho bé, Triệu Phổ đút Công Tôn, Tử Ảnh đút Tiểu