DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1097

“Ở đó chắc hẳn có một thôn xóm.” Triệu Phổ nói.

“Rất có thể.” Công Tôn gật đầu, hỏi, “Có thể tìm người dẫn đường địa

phương không? Ta cũng không tin, Dĩnh Xương phủ lớn như vậy mà ngay
cả một người từng lên núi cũng không có!”

Đang trò chuyện, bên ngoài có ảnh vệ chạy vào báo, “Trị phủ hiện ở

ngoài cửa, nói là muốn cầu kiến.”

“Cầu kiến?” Triệu Phổ gật đầu, “Được, tới đúng lúc lắm, một mình tri

phủ hay toàn bộ phủ nha đều tới?”

“Toàn bộ phủ nha, còn có các quan viên địa phương đều tới!” Giả Ảnh

trả lời.

“Hay!” Triệu Phổ cười lạnh một tiếng, “Trói hết lại cho ta, giam giữ

thẩm vấn, đừng khách khí với bọn chúng, phải chém đầu!”

“Dạ!” Tử Ảnh và Giả Ảnh trực tiếp ra ngoài bắt người.

Công Tôn có chút lo lắng hỏi Triệu Phổ, “Như vậy không sao chứ?”

Triệu Phổ khoát khoát tay, nói, “Yên tâm, ta nói chém, nhưng lúc đó còn

phải thẩm tra, hơn nữa từ miệng bọn quan lại này có thể hỏi ra được cái gì
chứ? Bách tính sở dĩ không dám nói, hơn phân nửa là do quan lại bao che
cho nhau, trước tiên bắt hết bọn chúng lại, đến lúc đó tự nhiên sẽ có bách
tính lên cửa cáo trạng, ta sống ở ngoài biên cảnh, tình huống thế này đã thấy
nhiều rồi.”

Công Tôn có chút giật mình, cũng đúng, Triệu Phổ ngoại trừ đánh giặc,

quản lý địa phương cũng làm rất tốt.

Tiểu Tứ Tử ngưỡng cổ nghiêm mặt cười tủm tỉm với Triệu Phổ, “Cửu

Cửu hảo suất nha.”