DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1229

Triệu Phổ gật đầu, “Ta vừa mới nói, kẻ này tâm cơ quá sâu, mỗi một

việc hắn làm, đều có mục đích! Nói không chừng là một chỗ tốt để xuống
tay.”

Công Tôn hỏi, “Hắn thoạt nhìn rất ghét ta, vì sao lại quyết định xuống

tay từ chỗ ta?”

“Thư ngốc…” Triệu Phổ đi tới, nhéo cằm Công Tôn, cười nói, Sao lại

đột nhiên biến ngốc như vậy? Ngươi là người của ta, hắn không xuống tay
từ ngươi, vậy xuống tay từ ai chứ?”

Công Tôn nghe xong nhướng mi một cái, “Nga? Vậy Vương Gia không

sợ người khác nói ngươi lợi dụng người của mình để làm mồi nhử?”

Triệu Phổ khóe mắt tiếu ý càng đậm, “Thư ngốc, ngươi rốt cuộc chịu

thừa nhận là người của ta rồi?”

Công Tôn nhún vai một cái, “Đừng suy nghĩ quá nhiều, bất quá là so

sánh một chút mà thôi.”

Triệu Phổ chậc chậc hai tiếng lắc đầu, “Không thẳng thắn như vậy sao?”

“Ngươi đừng đổi chủ đề.” Công Tôn ngăn bàn tay ‘đen’ của Triệu Phổ

lại, “Ngươi không sợ người khác nói ngươi dùng người tâm ái làm mồi
nhử? Hoặc nói, ngươi vì muốn đánh thắng trận, mà ngay cả chuyện dùng
người trong lòng làm mồi nhử cũng làm được?”

Triệu Phổ thu hồi dáng tươi cười, nhìn chằm chằm Công Tôn một hồi,

cười nói, “Thư ngốc, ngươi sợ ta lừa ngươi?”

Công Tôn nhún vai, cũng không phủ nhận.

“Muốn ta nói thật.” Triệu Phổ thản nhiên cười, “Con mọt sách ta thích,

không giống những con mọt sách bình thường.”