“Nga?” Công Tôn hỏi, “Không giống chỗ nào a?”
“Người khác quá bảo hộ thì ngươi sẽ tức giận, người khác tín nhiệm
ngươi nhờ ngươi hỗ trợ, ngươi mới có thể hài lòng.” Triệu Phổ tiến tới
muốn thân, “Ta có phải quá thấu hiểu ngươi không?”
Công Tôn giơ tay ngăn trở, đảo mắt nhìn hắn.
Hai người nhìn nhau một hồi, Triệu Phổ nhướng mi một cái.
Công Tôn khóe miệng mang cười, “Ân, miễn cưỡng cũng được.”
Triệu Phổ ý cười càng sâu, “Thư ngốc…”
“Ân?” Công Tôn nhìn hắn.
Triệu Phổ cùng y nhìn nhau một hồi, chậm rãi mở miệng, “Hai ta kỳ
thực là trời sinh một đôi, ngươi không phát hiện sao?”
“Nói xong, không đợi Công Tôn mở miệng, trước tiên chặn miệng y lại.