DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1234

Thứ ba, nói xỏ nói xiên bốn vị huynh trưởng của hắn.

Triển Chiêu ngoại trừ điều thứ ba, thì hai điều trước đều đã làm, nhưng

Bạch Ngọc Đường cũng không làm gì với hắn. (làm gì là làm gì? Tại sao
không làm >”<)

Nhìn từ điểm này, Bạch Ngọc Đường tựa hồ tương đối dung túng Triển

Chiêu.

Triển Chiêu người này, cực độ dễ ở chung, bất quá hắn có ba loại người

không muốn kết giao.

Loại thứ nhất, người không ưa nói.

Loại thứ hai, người không ưa cười.

Loại thứ ba, người xấu.

Bạch Ngọc Đường ngoại trừ loại thứ ba, thì hai loại trên đều có, nhưng

Triển Chiêu vẫn cùng hắn xưng huynh gọi đệ, theo một mặt khác mà nói,
Triển Chiêu cũng tương đối dung túng Bạch Ngọc Đường.

Hai người sau khi ở chung một đoạn thời gian, tuy rằng thường xuyên

tranh hơn tranh thua, bất quá coi như là “tâm đầu ý hợp”.

“Lần trước ngươi nói nhìn Tống Thanh Minh kia không thuận mắt lắm

mà?” Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường.

“Ân.” Bạch Ngọc Đường gật đầu.

“Vì sao?” Triển Chiêu có chút khó hiểu.

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, nói, “Cảm giác.”

“Nga.” Triển Chiêu gật đầu tỏ vẻ lý giải, “Cảm giác a…”