Triệu Phổ mừng rỡ, suy nghĩ một chút, thò tay vào trong lòng sờ sờ, sau
đó lại vỗ tiểu hà bao bên hông Tiểu Tứ tử, nói, “Tiểu Tứ tử, ngươi biết
không, ngày đó Tử Ảnh cho ngươi cái hà bao này, là một bảo bối a?”
“Ngô?” Tiểu Tứ tử khó hiểu bèn hỏi Triệu Phổ, “Bảo bối gì nha?”
“Đó là một hà bao biết sinh ra tiền a.” Triệu Phổ nói, “Ngươi bỏ vào
mười lượng, sẽ sinh ra một trăm lượng đó.”
“Cửu Cửu gạt người.” Tiểu Tứ tử dù có ngốc thêm cũng sẽ không tin.
“Không tin thì ngươi xem a!” Triệu Phổ nói.
Tiểu Tứ tử chớp chớp mắt, vươn tay lấy tiểu hà bao ra, mở ra nhìn, “Ai
nha!”
Bên trong hà bao thực sự có thêm một trăm lượng, mười lượng cũ cũng
còn đó… nói cách khác, hiện tại có một trăm mười lượng nha! Tiểu Tứ tử
vui vẻ, “Vậy…”
“Đúng vậy đúng vậy!” Triệu Phổ cười nói, “Ngươi đã có thể đem phụ
thân ngươi gả ra, một trăm lượng là đủ rồi!”
“Ngô!” Tiểu Tứ tử sung sướng gật đầu, đem một trăm lượng bạc giao
cho Triệu Phổ, nói, “Đưa này, Cửu Cửu, phụ thân gả ra cho ngươi, ngươi
không thể không cần nha!”
“Đương nhiên đương nhiên, ha ha ha…” Triệu Phổ ngửa mặt lên trời
cười như điên, sung sướng đến răng cũng sắp nứt ra.
.
Giả Ảnh bất đắc dĩ nhìn Tử Ảnh, “Xem đi, tặng thì không nói, còn cho
thêm một trăm lượng, chuyện này mà để Công Tôn biết, không biết có thở
nổi không nữa.”