“Ai.” Bàng Cát cười cười khoát khoát tay, “Tiên sinh a, đã tới Giang
Nam rồi, sao còn ăn ở trên lầu chứ? Chúng ta lên thuyền hoa ăn một bữa
sảng khoái!” Nói rồi, Bàng Cát và mọi người cùng nhau nói nói cười cười
đi tới bên bờ đê, lên một chiếc thuyền hoa.
Thuyền hoa này rất lớn, trên thuyền là một tửu lâu, bên trong truyền ra
một làn hương cơm canh thơm phức.
Bàng Cát đi tới cửa thì có tiểu nhị ra đón, Bàng Cát nói, “Chúng ta có
ngần này người, muốn một nhã gian, ngươi cứ phụ trách bưng những món
ngon nhất lên là được, còn nữa, chúng ta cũng có tiểu hài nhi, mang vài
món ngọt nổi danh của Từ Châu phủ lên đây.”
“Dạ được rồi! Gia!” Tiểu nhị vừa nhìn thì biết là đại gia có tiền, vội mời
lên trên.
Công Tôn nhướng nhướng mi với Triệu Phổ, “Thật xa xỉ a.”
Triệu Phổ cũng cười, xoay mặt nhìn Bao Chửng, “Bao đại nhân, ăn của
Bàng Thái Sư không sao chứ? Ngài là Bao Thanh Thiên a.”
Bao Chửng cười nói, “Tiền của hắn không phải đều là ăn hối lộ trái pháp
luật mà có sao? Ta không ăn bớt của hắn, thật có lỗi với bách tính Khai
Phong, cái này gọi là trả tiền cho dân.”
Triệu Phổ và Công Tôn đều bật cười.
Vào nhã gian, mọi người quan sát xung quanh, thật đúng là tráng lệ.
“Gia.” Tiểu nhị tiến đến vừa châm trà, vừa hỏi Bàng Cát, “Cần các cô
nương hầu rượu không?”
“Ách…” Bàng Cát vừa nghe thì tròng mắt sáng rực lên.