DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1490

Tiểu Lương Tử cũng đã học bơi xong và trở về, thấy Tiểu Tứ Tử thì rất

thân thiết, một ngày không gặp nhớ muốn chết. Tiểu Tứ Tử còn hơi giận nó,
Tiêu Lương bèn xin Công Tôn cho mình bế, Tiểu Tứ Tử cảm thấy mất mặt,
đẩy nó không cho bế, Tiêu Lương ôm bé chạy tới chạy lui, miệng nói, “Cẩn
Nhi, gần đây có phải gầy hơn hay không?”

Tiểu Tứ Tử đời này sợ nhất người ta nói mình béo, thích nhất người ta

bảo mình gầy, lập tức vui vẻ, Tiêu Lương dỗ hai ba câu, Tiểu Tứ Tử lại ôm
nó nói to nói nhỏ.

Công Tôn nhìn thấy liên tục lắc đầu, Triệu Phổ nhướng mi, Tiểu Lương

Tử được a, nắm được tinh túy của tán tỉnh, mới nhỏ như thế đã có tiền đồ,
trưởng thành Tiểu Tứ Tử chắc chắn chạy không thoát.

Mọi người đứng bên bờ, chỉ thấy Hàn Chương đi tới bên một tảng đá

lớn, giơ tay, nhẹ nhàng xoay một chỗ lõm trên tảng đá… Chợt nghe tiếng
cạch cạch cạch vang lên.

Đồng thời, bên bờ sóng biển cuồn cuộn, tựa hồ trong nước có vật gì

muốn trồi lên.

Mọi người đang khó hiểu… Đột nhiên, nghe được “Ào” một tiếng, chỉ

thấy bên bờ biển Hãm Không đảo trong nháy mắt xuất hiện một loạt bảng
đinh, đầu nhọn chỉa ra, vây quanh toàn đảo. Sau đó, có một loạt nỏ tên dựng
thẳng, ngay cả trên những thân cây xung quanh, trong khe đá gần đó, nơi
nơi đều là cơ quan, những mũi tên nhọn hướng ra ngoài khơi, tựa hồ lập tức
sẽ bắn ra,

“Cừ thật.” Âu Dương Thiếu Chinh nhịn không được tán thán, “Chỉ cần

một tổ cơ quan này là có thể giải quyết vài ngàn người, muốn lên đảo khó
hơn lên trời!”

“Hãm Không đảo có vị trí địa lý ưu việt, huynh đệ chúng ta có sinh kế

bên ngoài, người nào mà chưa gặp qua, kẻ muốn cướp địa bàn chúng ta