Mà bên trong mộc dũng, Tiểu Tứ Tử trần trụi chỉ mặc một cái khố, đạp
phình phịch trong nước, Thạch Đầu trời sinh đã biết bơi, ở bên cạnh bé lủi
tới lủi lui, Tiêu Lương thường hay bóp nhẹ cánh tay hay cẳng chân của Tiểu
Tứ Tử, Cẩn Nhi nhà nó trắng thật nha.
Trâu Lương đã xác định Triệu Phổ sẽ không chết chìm bèn đi thao diễn
thủy quân.
Triệu Phổ tới bờ hồ vẫy tay gọi Công Tôn, “Thư ngốc, xuống đây, ta dạy
ngươi.”
Công Tôn ngồi xổm xuống bờ hồ giơ tay chọt chọt vào trong nước, nước
không lạnh.
“Ha ha ha…” Lúc này, Tiểu Tứ Tử phía sau đạp nước cười nghiêng ngả,
tựa hồ rất cao hứng, Tiêu Lương hỏi bé, “Cẩn nhi, chúng ta xuống hồ đi?
Có thể bơi một vòng.”
“Hảo nha hảo nha!” Tiểu Tứ Tử hoan hoan hỉ hỉ trèo ra khỏi thủy dũng,
chạy đến bờ hồ ùm một tiếng nhảy xuống.
Công Tôn kinh ngạc nhảy dựng, Triệu Phổ vội vã lao đến vớt bé lên, đại
khái là bởi vì Tiểu Tứ Tử hơi béo, cho nên có thể nổi lên, trời sinh rất hợp
để bơi lội.
Tiêu Lương cũng xuống nước, hai tay kéo tay Tiểu Tứ Tử, chậm rãi lui
về phía sau, Tiểu Tứ Tử nắm lấy tay Tiêu Lương sẽ không chìm xuống, hai
chân đạp nước, bơi vòng vòng quanh hồ, vui vẻ đến cười không ngừng,
Thạch Đầu cũng ngửa mặt lên trời phơi bụng ra, trôi lềnh bềnh trong nước.
Công Tôn nhìn nhìn, nghĩ, hình như rất thú vị.
“Thư ngốc, xuống đây đi.” Triệu Phổ đã rất tự do bơi trong nước, hối
thúc Công Tôn xuống cùng.