Công Tôn do dự một chút, vẫn cởi áo khoác, mặc quần xuống nước.
Triệu Phổ nhìn thấy, chảy nước miếng, Công Tôn nhà hắn trắng a, tuyết
trắng tuyết trắng… chỉ hơi gầy chút a.
Trong nước hơi lạnh, Triệu Phổ để Công Tôn thích ứng một chút, sau
khi Công Tôn bắt đầu chìm, Triệu Phổ giơ tay kéo y lên, cười, “Theo lý mà
nói, ngươi như một cây gậy trúc, hẳn là xuống nước phải nổi lên mới đúng
a, sao lại chìm xuống?
Công Tôn hai tay ôm Triệu Phổ không để mình chìm xuống, hai chân
học đạp nước, chậm rãi có thể nổi lên.
Hai người ôm nhau, vành tai và tóc mai chạm nhau, lúc thì chạm má, lúc
thì chạm môi, lúc lại chạm tai, mắt đối mắt, luôn luôn có chút ái muội bên
trong, chỉ là không nói ra, nhưng nói chung là ái muội.
“Ai, đưa tay đây.” Triệu Phổ vươn tay nắm tay Công Tôn, chậm rãi lui
về sau, trên tay cố sức không cho Công Tôn chìm xuống.
Tiểu Tứ Tử đã có thể đạp nước rất khá, bơi lướt qua Công Tôn, thấy
dáng vẻ Công Tôn ngốc như thế, bèn chê cười y, “Phụ thân bổn bổn.”
Công Tôn tức giận, tiểu phôi đản này! Bèn hạ quyết định chuyên tâm
học tập, chỉ là thỉnh thoảng ngước mắt lại đón nhận đường nhìn nóng rực
của Triệu Phổ, tránh không được có chút mặt đỏ tim đập.
Triệu Phổ Công Tôn bọn họ là vui vẻ ung dung, người một nhà cười đùa
bơi lội.
.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường bên này bầu không khí rất quỷ dị.