chằm Công Tôn.
Công Tôn viết viết vẽ vẽ mô phỏng theo, chữ viết thực sự rất giống,
Triệu Phổ không dám lên tiếng, rất sợ ảnh hưởng Công Tôn.
Mọi người bận rộn cả buổi tối, Tiểu Tứ Tử ngủ một giấc đã tỉnh lại, thấy
đèn còn sáng, bèn nhổm dậy nhìn.
“Cẩn Nhi, trời còn chưa sáng mà.” Tiêu Lương đắp chăn cho Tiểu Tứ
Tử, để bé tiếp tục ngủ.
Tiểu Tứ Tử gối lên tay Tiêu Lương, xốc lên màn giường nhìn ra bên
ngoài, hỏi, “Phụ thân bọn họ đang làm gì?”
“Đang bận rộn chuẩn bị.” Tiêu Lương nhéo nhéo má Tiểu Tứ Tử đang
dựa vào người mình, cười hì hì trả lời.
“Chuẩn bị chuyện thành thân sao?” Tiểu Tứ Tử vui vẻ lên.
“Ân… hình như không phải đâu.” Tiêu Lương nói, “Phỏng chừng là
chuyện chiến tranh.”
“Lại chiến tranh nha.” Tiểu Tứ Tử chun mũi, “Còn tưởng đã đánh xong
rồi chứ, vậy trước mùng hai tháng sau có thể đánh xong không? Nếu như
làm lỡ hôn sự thì không được rồi.”
Tiêu Lương cảm thấy thú vị, trở mình một cái đặt Tiểu Tứ Tử nằm lên
gối đầu, nghiêng người chống quai hàm hỏi
bé, “Cẩn Nhi, kỳ thực vương gia và tiên sinh cũng coi như đã thành thân
rồi, chỉ còn thiếu viên phòng mà thôi, lúc nào cũng được, không nhất định
phải là mùng hai tháng sau đâu.”
Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, hỏi, “Viên phòng là cái gì? Là gian phòng
hình tròn (tròn = viên) sao?”