Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, gật đầu, “Quả thật từng nghe
huynh trưởng nói, trước kia Tào bang là đại bang phái số một số hai Tùng
Giang phủ, nhưng sau đó không biết vì sao lại suy vong, chỉ sau một đêm
đã không thấy tung tích.”
“Mất tích trong một đêm?” Công Tôn hiếu kỳ.
“Ha hả… Đối người ngoài thì nói như vậy.” Long Thiên Sơn cau mày,
“Kỳ thực không phải mất tích trong một đêm, mà là bị người diệt toàn môn
trong một đêm.”
“Cái gì?” Tất cả mọi người kinh hãi, “Diệt môn? Toàn bộ môn phái
sao?’
“Ân.” Long Thiên Sơn gật đầu, “Có người nói Tào bang đắc tội với một
nhân vật khó lường, người nọ võ nghệ cao cường, trong vòng một đêm, giết
sạch mấy trăm hào nhân của Tào bang, từ bang trợ cho đến tiểu lâu la, toàn
bộ chết sạch.”
“Tào bang cũng đều là nhân sĩ võ lâm mà?” Triệu Phổ hỏi, “Hơn nữa có
thể danh chấn một phương thì tất nhiên có chỗ hơn người, ai có năng lực
lớn như vậy, chỉ dựa vào năng lực của bản thân có thể giết chết mấy trăm
người?”
“Người kia quả thật lợi hại, nhưng chuyện lớn như vậy cũng không phải
hắn làm một mình, hắn cũng có môn phái, đại khái là dẫn theo thủ hạ của
mình làm, bất quá toàn bộ quá trình thật sự là nghe mà rợn cả người.” Long
Thiên Sơn thở dài, “Thế nhưng thân phận người nọ có chút đặc thù, thế lực
cũng quá lớn, cho nên chuyện năm đó, không ai dám nhắc đến tên của hắn.”
“Có chuyện này sao?” Triển Chiêu cũng cau mày, nhìn Bạch Ngọc
Đường, Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ nhún nhún vai, hắn cũng là lần đầu
nghe thấy, hơn nữa Lô Phương chỉ lớn hơn hắn mười tuổi mà thôi, có thể
chỉ nghe được người ta đồn đãi, chuyện năm đó khẳng định không trải qua.