.
Lại một lát sau, lão đầu tỉnh lại, thở dài một hơi.
“Gia gia.” Thiếu niên tiến đến, thấy lão đầu không sao, nhịn không được
mà cười.
“Hỉ Nhi a?” Lão đầu mở mắt, nhìn thiếu nhiên hỏi, “Chúng ta đây là
đang ở âm tào địa phủ sao?”
Hỉ Nhi cười lắc đầu, “Gia gia, có cao nhân đã cứu mạng chúng ta đó!”
Lão đầu nghe nói như thế, đầu tiên là ngẩn người, sau đó, ngoài dự liệu
của mọi người, ông vừa khóc vừa cười mà lầm bầm mở miệng nói, “Nghiệp
chướng a… tất cả đã chết, vì sao kẻ tội ác tày trời như ta lại không chết
được a!”
Tất cả mọi người đều thấy lạ, Công Tôn và Triệu Phổ liếc mắt nhìn
nhau, cảm thấy trong đó có chút kỳ quặc.
Triệu Phổ nhân cơ hội nói với Công Tôn, “Lão nhân này khẳng định biết
vài chuyện, dẫn về để Bao đại nhân hỏi một chút, lưu ở chỗ này sớm muộn
gì cũng bị người lấy mạng!”
Công Tôn gật đầu.
Triệu Phổ định bảo bọn Giả Ảnh chuẩn bị một chiếc xe ngựa đã thấy
Công Tôn khoát khoát tay, nói, “Ai, ta có một biện pháp.”
Triệu Phổ khoanh tay nhìn y, “Hôm nay chỉ có một mình ta với ngươi,
ngươi lại muốn thừa nước đục thả câu a?”
Công Tôn đạp hắn một cước, “Nói bậy bạ gì đó, chúng ta ngoài sáng
người khác trong tối a, không đến chỗ bóng râm một chút dễ bị người tính
toán! Ngươi nói có đúng không?”