DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1614

Tiểu Tứ Tử trừng mắt nhìn, nói, “Chi Chi, Cửu Cửu vẫn đều rất hào

phóng, vì sao đối với Minh Minh kia lại xấu như vậy?”

Tử Ảnh (tím[zǐ]) sửng sốt, hỏi, “Chi Chi [zhīzhī]?” Tâm nói, tại sao lại

gọi ta là Chi Chi a?

Tiểu Tứ Tử nắm tai Thạch Đầu, lẩm bẩm nói thầm, “Minh Minh kia thật

đáng thương nga, cũng đã như đang cầu xin Cửu Cửu.”

Giả Ảnh ở một bên cười nhạt một tiếng, “Suy nghĩ của tiểu hài tử.”

Tiểu Tứ Tử dẩu mỏ, nheo mắt nhìn Giả Ảnh.

“Khụ khụ.” Giả Ảnh ho khan một tiếng, nói, “Tiểu Tứ Tử, ngươi không

biết, Tiết Minh đã từng là huynh đệ tốt nhất của vương gia, nhưng lại phản
bội, còn làm hại vương gia bị thương nặng, thiếu chút nữa mất mạng.”

“A?!” Tiểu Tứ Tử giật mình mở to hai mắt, “Như vậy a?”

“Hơn nữa ngươi nghĩ, Tiết Minh trước đây là thủ hạ của vương gia,

nhưng hắn phản bội vương gia, hôm nay hắn là người của Tà môn, nhưng
lại phản bội Tà môn… Nếu như hắn nói đều là sự thực, vậy hắn là một kẻ
phản bội thay đổi thất thường, nếu như là giả, vậy càng không thể tin tưởng
hắn. Vương gia cũng nói, dưới tay của ngài là mười vạn binh mã, an nguy
của những binh tướng này cũng trực tiếp quan hệ đến an nguy của Đại
Tống, quan hệ đến mỗi người chúng ta, làm sao vương gia lại có thể thấy
bọn họ đáng thương mà đơn giản tin bọn họ?”

Tiểu Tứ Tử vẻ mặt thì ra là thế, nói, “Là thế a, đó là ta hiểu lầm Cửu

Cửu rồi, quả nhiên Cửu Cửu đúng!”

Tiểu Tứ Tử suy nghĩ một chút, liền động vài cái, Tử Ảnh đặt bé xuống

mặt đất, Tiểu Tứ Tử bước nhanh chạy vào trong viện, cũng không bao lâu