DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1619

“Ân.” Công Tôn gật đầu.

“A.” Triệu Phổ cười lắc đầu, “Ta từ nhỏ đã lớn lên trong quân doanh,

chưa từng lăn lộn trên giang hồ.”

“Cửu Cửu vì sao tham gia quân ngũ?” Tiểu Tứ Tử hỏi.

Triệu Phổ liếc nhìn bé, cười hỏi, “Khi ta còn bé vẫn sinh hoạt tại ngoại

tộc biên cương tây bắc, một đám tiểu đồng bọn thường săn thú cưỡi ngựa,
ngày trôi qua rất bình yên, ta lại gặp được cao nhân dạy ta công phu, lúc
hơn mười tuổi, một lần nọ có đám ngoại tộc khi dễ tộc chúng ta ít nam
nhân, đến nơi chúng ta ở, muốn cướp đoạt mục tràng (nông trại) của chúng
ta, còn giết một tộc nhân của chúng ta. Ta liền mang theo một đám hài tử
chỉ xấp xỉ như ta cùng nhau bảo vệ mục tràng, đánh đuổi những người lớn
đến đánh cắp, một đến hai đi, liền đánh ra danh khí.”

“Vậy sau đó thì sao?” Tiểu Tứ Tử hỏi, “Sau đó có đánh bại những người

xấu đó ‘mễ’?”

Triệu Phổ cười gật đầu, nói, “Ân, đương nhiên đánh bại, mà còn thu

phục toàn bộ tộc du mục ở biên cương tây bắc, mọi người tập hợp lại, khu
cư trú mở rộng trở thành thành thị, xây nhà xây khách điếm tửu lâu, chiêu
hô thương nhân qua lại. Mục tràng thống nhất lại cũng rất lớn, mọi người
cùng nhau dùng, tộc nhân đều thành bằng hữu, bây giờ rất vui sướng quang
vinh a.”

“Cửu Cửu hảo bổng nga.” Tiểu Tứ Tử vỗ tay.

Triệu Phổ nhướng mi —— Thì đó!

Công Tôn cũng tán thưởng gật đầu, “Ngươi thật là có chút trị quốc chi

sách.”