Triệu Phổ cắn răng, “Giỏi cho ngươi một Lý Nguyên Hạo a, lão tử chúc
ngươi cưới là một con heo!”
Mọi người cũng đều có chút không nói gì.
“Vương gia…” Âu Dương Thiếu Chinh nhìn Triệu Phổ, “Làm sao bây
giờ?”
Triệu Phổ suy nghĩ một chút, hỏi, “Thông tri Hạ Nhất Hàng chưa?”
“Đã phái Hắc Ảnh Bạch Ảnh đi, bảo Nhất Hàng bắt đầu từ biên quan
Tây Bắc cho tới phía trước tầng tầng bố trí, nghĩ cách ngăn Bát vương gia
lại.” Âu Dương Thiếu Chinh trả lời, “Nhưng biên cảnh Tây Hạ rất dài, hơn
nữa đường khó đi nhiều đường núi, chỉ sợ không tốt để cướp lại.”
“Ân.” Triệu Phổ gật đầu, “Trước tiên cứ làm như thế đi, ngươi cũng đi.”
“Ta?”
“Đúng! Ngươi đem nhân mã đi trước, tốt nhất là có thể cùng Nhất Hàng
đầu đuôi nối nhau, ngăn người lại! Không được thì ngươi cũng sắp xếp
nhân mã một chút, sau đó chúng ta đến.” Triệu Phổ nói, sắc mặt trầm
xuống, “Nếu như thực sự không ngăn người được, thì kéo nhân mã đến biên
quan, ta đi đòi người với Lý Nguyên Hạo, nếu hắn không trả hoặc dám đả
thương hoàng huynh, chúng ta diệt Tây Hạ, dứt khoát đem Liêu quốc và
Hồi Hột tộc cũng tiện thể tiêu diệt!”
“Dạ!” Âu Dương Thiếu Chinh lĩnh mệnh rời đi.
Bao Chửng nhìn nhìn Bàng Cát, nhướng mi một cái —— Như vậy được
không? Gây thù hằn nhiều lắm đó a.
Bàng Cát bĩu môi —— Thôi đi lão Bao, Triệu Phổ năm xưa hơn mười
tuổi đã một mình đấu ba nhà đó rồi, hắn sợ ai chứ a