Công Tôn an ủi hắn, “Bát vương gia dù sao cũng có kiến thức rộng rãi,
hơn nữa thông tuệ hơn người, không sao đâu.”
Triệu Phổ gật đầu, cúi đầu nhìn Công Tôn, khẽ thở dài, ôm chầm lấy y
vỗ vỗ, “Vốn định trở về cùng ngươi hảo hảo khánh chúc khoảng nửa tháng,
sau đó đến biên quan, không ngờ lại xảy ra chuyện này.”
“Chuyện này không quan trọng, còn nhiều thời gian mà.” Công Tôn vỗ
vỗ ngực Triệu Phổ, trên mặt có chút lo lắng, “Ta chỉ là tương đối lo rằng…
Lý Nguyên Hạo có dụng ý khác.”
Triệu Phổ rũ mắt xuống, nhìn Công Tôn mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt lọn
tóc rối trên trán y, “Đừng sợ, ở trước mặt ta Lý Nguyên Hạo chỉ là cái thí,
trên đời này người có thể làm ta xao động, còn chưa có sinh ra đó… Đương
nhiên, ngoại trừ ngươi.”
Công Tôn bật cười.
Triệu Phổ ôm chặt lấy y, “Ngươi và Tiểu Tứ Tử không được rời khỏi
bên người ta, nếu như Lý Nguyên Hạo bắt chính là ngươi, ta phỏng chừng
thật sự bế tắc.”
Công Tôn cũng cười cười.
Một bên, Tiểu Tứ Tử ngồi trên ngựa, ôm Thạch Đầu đã phì lũ vóc dáng
to không thua bé, nghiêng đầu mở to hai mắt nhìn hai người.
Một lúc lâu, chợt nghe Tiểu Tứ Tử đột nhiên có chút cảm khái mà nói,
“Thạch Đầu, thật là muốn thành thân nha, ngươi xem, thành thân rồi thì
không như trước nữa u.”
Công Tôn và Triệu Phổ đều sửng sốt, Công Tôn vội vã thối lui một chút,
sờ sờ mặt lườm Triệu Phổ, trong đầu khó hiểu, chuyện gì xảy ra a? Bất tự
giác đã dựa sát vào nhau rồi.