Tiểu Tứ Tử cũng nói, “Tiểu Đỗ Tử, ngươi cùng chúng ta đi đi, Tiểu Tứ
Tử thích Tiểu Đỗ Tử.”
Bàng Cát vừa nghe, râu mép đều vểnh lên thật cao, còn là lần đầu tiên
biết Khai Phong phủ có người thích lão, Triệu Phổ cầm quyền, quả thật hẳn
là nên biểu hiện thái độ một chút, giúp một tay, Triệu Phổ người như vậy
thiếu lão một cái nhân tình, đây chính là việc buôn bán siêu cấp có lợi.
Huống chi Khai Phong phủ nhất là Công Tôn có ân cứu mạng với Bàng
Dục nhà lão, như vậy rốt cuộc huề nhau.
Nghĩ tới đây, xoay mặt nhìn Bao Chửng, “Chuyện đó…”
“Yên tâm.” Bao Chửng cười cười, “Bàng Dục trong khoảng thời gian
này cứ để ở Khai Phong phủ này, ta chiếu cố nó giúp ngươi, ta dạy dỗ đảm
bảo tốt hơn ngươi.”
“Ngươi…” Bàng Cát tức giận đến thẳng phất tay áo, bất quá suy nghĩ
một chút, giao người cho Bao Chửng thế nhưng lão lại yên tâm một vạn lần,
nói không chừng thực sự dạy được tiến bộ rất nhiều, ít nhất khẳng định sẽ
không gây chuyện thị phi nữa, bèn nói, “Đi thôi, ta đây đi theo thôi, vì nước
ra sức mà, nên làm mà, ta với Bát vương gia cũng là giao tình nhiều năm!”
Triệu Phổ và Công Tôn liếc mắt nhìn nhau, Triển Chiêu cũng rất thỏa
mãn.
Triệu Phổ mang theo nhân mã không nhiều lắm, đều do ảnh vệ bảo hộ,
có các cao thủ tuyệt đỉnh như bọn Triển Chiêu, trên đường cũng không sợ
có người đánh cướp, hai chiếc mã xa, đều là loại nhẹ nhàng, Công Tôn và
Tiểu Tứ Tử một chiếc, Bàng Cát một chiếc, chạy rất nhanh.
Trên đường chu xa (tàu xe) mệt nhọc tạm thời không đề cập tới, đợi gần
nửa tháng, mọi người rốt cuộc cũng tới nơi cách biên cảnh Hạ – Tống gần
nhất, Khánh Châu phủ.