“Vùng tây bắc đều là như vậy, nơi này đã được coi là nhiều.” Công Tôn
vén sa che mặt của bé, đút vào miệng bé một miếng dưa hấu, “Chờ thật sự
tới được đại mạc rồi, đó mới là bão cát bay khắp trời, nhìn không thấy
người.”
“Nhưng mà, Cửu Cửu không phải nói có hơn mười vạn nhân mã sao?”
“Ân.” Công Tôn gật đầu, “Vậy phải đến quân doanh, có muốn đến quân
doanh hay không?”
“Muốn đến!” Tiểu Tứ Tử liên tục gật đầu, lầm bầm, “Phụ thân có đi qua
mễ?”
Công Tôn lắc đầu, tiến đến bên tai Tiểu Tứ Tử nhỏ giọng nói, “Triệu gia
quân doanh của Cửu Cửu nghe nói rất hùng vĩ, chúng ta hảo hảo đến đó mở
rộng tầm mắt?”
“Hảo nha.” Tiểu Tứ Tử vui vẻ ngặm dưa hấu.
Lúc này, màn xe được vén lên, Triệu Phổ thò đầu vào hỏi, “Thư ngốc,
chúng ta dùng bữa ở Khánh Châu, hay là trực tiếp chạy đến quân doanh?”
Công Tôn suy nghĩ một chút, hỏi, “Ngươi nghĩ sao?”
“Không bằng ở đây dùng một bữa cơm đi?” Triệu Phổ nói, “Thuận tiện
điều tra tình thế một chút, chuyện Lý Nguyên Hạo đại hôn.”
“Hảo, ngươi làm chủ đi.” Công Tôn gật đầu, Tiểu Tứ Tử ló đầu ra ngoài
nhìn nhìn, vươn tay, “Cửu Cửu, muốn cưỡi Kiêu Kiêu!”
Triệu Phổ mỉm cười, vươn tay bế bé đến đặt lên lưng Hắc Kiêu, bên
cạnh có một đồng cỏ để mục dân thả ngựa, Triệu Phổ dùng gót chân đạp
mông Hắc Kiêu, Hắc Kiêu hí vang một tiếng, tung bốn vó bắt đầu lao đi
như điên.