“Đi bắt hắn lại cho ta.” Triệu Phổ phân phó, Giả Ảnh và Tử Ảnh còn
chưa kịp xuống lầu, chợt nghe được dưới lầu truyền đến một trận kêu thảm
thiết.
Mọi người nhìn lại, chỉ thấy mấy tên quan binh kia đều bị một bạch y
nam tử trẻ tuổi đá lăn trên mặt đất.
Triệu Phổ nhướng mi một cái, hỏi Bạch Ngọc Đường, “Ai vậy?”
Bạch Ngọc Đường ngước mắt, chỉ thấy tất cả mọi người đang nhìn hắn,
có chút dở khóc dở cười, “Đâu phải cứ mặc bạch y phục thì ta nhận thức.”
Mọi người phục hồi tinh thần lại —— Cũng đúng!
Lúc này, chợt nghe nam tử nọ cười nhạt một tiếng, “Trước kia ta từng
nghe nói biên quan quân của Đại Tống lợi hại biết bao nhiêu, Triệu gia
quân có quy củ có khả năng biết bao nhiêu… Bây giờ vừa nhìn, a, quả thật
là khoác lác ba hoa.”
“Tiểu tử ngươi nói cái gì?” Những quan binh kia la lên, “Ở đây dương
oai, muốn chết a!”
Thanh niên nhân nọ cũng không tranh cãi với bọn chúng, chỉ nói, “Ta
nghe nói Triệu Phổ quay về biên quan, bảo hắn đi ra, ta muốn tìm hắn tính
sổ!”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, hỏi, “Ngươi có mấy cái đầu a, vừa há
mồm đã bảo tìm Cửu vương gia.”
“Hừ.” Nam tử nọ vung tay, “Tại vùng Trung Nguyên ta không có lợi thế
hơn hắn, hôm nay ta muốn cùng hắn gặp nhau phân cao thấp!”
Trên lầu tất cả mọi người nhìn Triệu Phổ, như là hỏi —— Ai a?