DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1782

Triệu Phổ vẻ mặt mờ mịt, nói, “Lão tử hận nhất nam nhân mặc bạch

y…”

Bạch Ngọc Đường nhướng mi một cái.

Triệu Phổ nói, “Chỉ có ngươi và thư ngốc này mặc thì thuận mắt chút.”

Triển Chiêu nhìn kỹ người dưới lầu, nói, “Hắn không giống người Trung

Nguyên, giống như ngoại tộc.”

“Uy.” Lúc này, Tử Ảnh ghé vào trên rào chắn hỏi người nọ, “Ngươi tìm

Cửu vương gia có chuyện gì a? Nghe ngươi nói, giống như có thâm cừu đại
hận.”

Thanh niên nhân nọ ngẩng đầu nhìn nhìn Tử Ảnh, “Ngươi biết Triệu

Phổ?”

Tử Ảnh cười, “Ta quen người trong quân doanh, nếu lời ngươi nói có lý,

ta có thể giúp ngươi thông truyền một tiếng.”

“Hảo.” Thanh niên nhân nọ gật đầu, nói, “Ngươi hãy nói cho Triệu Phổ,

bảo hắn tới tìm ta, ta muốn cùng hắn luận võ!”

“Vì sao?” Triển Chiêu cũng có chút khó hiểu, hỏi.

“Bởi vì… Hắn đoạt người trong lòng của ta!”

“Khụ khụ…”

Triệu Phổ đang uống rượu bị sặc một ngụm.

Mà đồng thời, Công Tôn đang ôm Tiểu Tứ Tử đút thức ăn vào miệng bé,

nghe được cũng ngẩn người.

Tất cả mọi người quay đầu lại nhìn hai người đó.