“Giống sao?” Bạch Ngọc Đường có chút khó hiểu, “Không giống đâu.”
Tất cả mọi người nhíu mày, “Thật sự hơi giống đó.”
“Ngươi là vương gia nước nào? Để danh tính lại.” Triệu Phổ tự nhủ
thầm, những hoàng thân quốc thích của Tây Hạ và Liêu quốc hắn đều nhận
thức, chưa từng thấy một người như thế a!
“Ngươi ít quản, Sách đâu!” Bạch y nhân không buông không tha, chỉ đòi
tìm Công Tôn Sách.
Cùng lúc đó, Công Tôn và Tiểu Tứ Tử một lớn một nhỏ hiện tại đang
ghé vào rào chắn lầu hai, hai tay nâng cằm nhìn người dưới lầu, Công Tôn
nghĩ như thế nào cũng không nhớ ra được người này, liền hỏi, “Tiểu Tứ Tử,
ngươi từng gặp người kia chưa?”
“Ngô…” Tiểu Tứ Tử lắc đầu, “Mễ có nha.”
“Ta cũng không có a.” Công Tôn buồn bực, “Làm sao hắn biết tên của ta
chứ?”
“A!” Tiểu Tứ Tử vỗ tay một cái, hỏi, “Phụ thân, có thể nào là bệnh nhân
ngươi đã cứu hay không?”
Công Tôn cau mày, “Không thể nào… Ta chẳng có chút ấn tượng nào
cả.”
Triệu Phổ vừa nghe người nọ gọi thư ngốc nhà hắn là Sách, tức đến méo
mũi, tâm nói hảo cho tiểu tử ngươi a, ta chưa từng gọi thân thiết như vậy,
ngươi so với lão tử còn càn quấy a!
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Triệu Phổ nổi nóng, vung tay một cái.
Tử Ảnh bên cạnh cúi người lấy ra Tân Đình Hậu trên lưng đưa cho Triệu
Phổ.