doanh trại. Thứ hai, hắn đến để điều tra quân binh chủ lực của Triệu Phổ
đến tột cùng an bài ở nơi nào.
Lý Nguyên Hạo bọn họ muốn làm, cũng không phải là cùng Triệu Phổ
cứng đối cứng… Mà là chia binh làm hai đường, một đường nhân mã
nghiêng về số ít, do Tây Vực pháp sư mang theo, cũng là dùng loại độc
dược này đến tập kích, chính là khiến Triệu Phổ hao binh tổn tướng.
Mà chủ lực chân chính, thì có Lý Nguyên Hạo suất lĩnh… Chờ Bát
vương giả kia phóng ra tín hiệu, rồi lại tuyển trạch một đường hư không
nhất đến đánh, thẳng đến Đại Tống, đánh vào Khai Phong… Trước đó dùng
những lão tướng quân kia, bất quá là Lý Nguyên Hạo lấy bọn họ làm yểm
hộ mà thôi, đây là chiêu kế trong kế tiêu chuẩn. Tiếc rằng… bị Tiểu Tứ Tử
đánh bậy đánh bạ nhìn ra kẽ hở của Bát vương giả.
Mà trước đó Triệu Phổ và Bàng Cát còn ở trong quân trướng của Bát
vương giả diễn một màn kịch, cố ý tiết lộ chủ lực tại phía tây, hư không
nhất chính là trung lộ… Trên thực tế, vị trí của Triệu Phổ chính là trung lộ.
Công Tôn bọn họ gần đây đang nỗ lực nghiên cứu giải dược, bởi vì đã
đoán được, khí dưỡng tại sơn cốc, chỉ dùng để tập kích doanh trại.
Nhưng mà coi như vạn sự đã chuẩn bị đầy đủ, khi đang thuận lợi tiến
hành, Công Tôn lại thấy doanh trướng của Tiểu Tứ Tử đổ sụp, trong nháy
mắt thất thần. Y vội vã tiến lên, lúc này Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường
cũng đã sớm bay đến, vén doanh trướng lên, mọi người thấp tha thấp thỏm
nhìn vào, cũng không có Tiểu Tứ Tử bị đè bị thương, trên mặt đất có một
cái hang không nhỏ.
Công Tôn ngây ngẩn cả người.
“Công Tôn, là Thạch Đầu!” Triển Chiêu nói, “Tiểu Tứ Tử khẳng định
không sao.”