Bát vương giả sửng sốt, Tiêu Lương thì lại nhoẻn khóe miệng một cái,
thân thể khom xuống, không hề cùng hắn binh khí giao nhau, mà là trực
tiếp đánh hạ bàn của hắn.
Tiêu Lương thân hình nhỏ động tác linh hoạt, mà Bát vương giả vóc
dáng cao, đối phó tiểu hài tử như Tiêu Lương nguyên bản đã hạ bàn hư
không, Tiêu Lương lại đem trọng tâm phóng thấp, hắn lập tức luống cuống
tay chân.
Tiểu Tứ Tử nghe giọng nói quen thuộc, ngẩng mặt nhìn sang… Quả
nhiên, chỉ thấy một bạch y nhân đáp xuống bên cạnh bé.
“Bạch Bạch!” Tiểu Tứ Tử kêu một tiếng, Bạch Ngọc Đường vươn tay
ôm lấy bé nhìn nhìn, phát hiện da thịt chưa hề bị thương tổn một miếng nào,
rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thấy Tiêu Lương đã chiếm thượng phong, bất quá thủy chung không có
cách nào một kích trí mạng, Bạch Ngọc Đường mỉm cười, “Hắn nhanh
ngươi chậm, hắn chậm ngươi nhanh, mượn lực đánh lực, một kích trí
mạng.”
Tiếng nói vừa dứt, đột nhiên Tiêu Lương liền thu chiêu…
Bát vương giả kia đang mệt mỏi chống đỡ, động tác của Tiêu Lương đột
nhiên chậm lại, hắn có chút không thích ứng, lảo đảo một cái lao đến phía
trước. Tiêu Lương thấy hắn không khống chế được, bay lên một cước trực
tiếp đá về phía tâm oa (chỗ lõm trước ngực) của hắn.
Bát vương giả trúng một cước này… ngẩng mặt ngã quỵ.
Tiêu Lương thừa thắng truy kích, sau khi đáp xuống thì xoay người một
cước bay đến đá… Bát vương giả lúc này ngã một cái ngẩng mặt lên trời,
Tiêu Lương một đao gác trên cổ hắn, bắt sống.