DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 846

Trận chiến đó, Triệu Phổ đánh cho Liêu quốc đại bại, khiến hắn suýt nữa

mất đi phụ hoàng, còn khiến cho Liêu quốc tổn thất hơn mười vạn binh
mã… Hôi nhãn Tu La kia đánh một trận thành danh, từ nay về sau vô địch.

Gia Luật Minh cũng đem hình tượng của nam nhân này khắc thật sâu

vào lòng.

Sau đó, nhờ một chuyện, bọn họ tiếp xúc lẫn nhau, Gia Luật Minh bị

Triệu Phổ hấp dẫn thật sâu… Nam nhân này, trên người có một loại vương
giả khí rất tự nhiên trọn vẹn, hắn tựa hồ cái gì cũng có thể tùy tính mà làm,
hoàn toàn phớt tỉnh… Bất luận việc gì, hắn cũng trơ trơ, chỉ là thích cưỡi
con ngựa điên, cầm lưỡi đao cự đại sắc bén, chém giết tại sa trường.

Chỉ là… Hôm nay gặp lại nhau ở Trung Nguyên, dáng vẻ của Triệu Phổ

khi ở bên Công Tôn, như kim châm làm đau đớn hai mắt Gia Luật Minh,
hắn rốt cuộc minh bạch, nam nhân này, cũng có thứ để quan tâm.

Kẻ như đế vương này sẽ ngẩng mặt cười ha ha lẽo đẽo theo sau một con

mọt sách nói nói cười cười, còn ôm một oa nhi béo một đường trêu đùa
chọc nó vui… Đây căn bản không phải là hôi nhãn Tu La, hắn không chịu
nổi một Triệu Phổ như vậy.

“Vương gia.” Gia Luật Minh tựa hồ còn muốn nỗ lực một lần cuối, nói

với Triệu Phổ, “Có từng cân nhắc… nên thay đổi một lối sống?”

Triệu Phổ vươn tay ngoáy ngoáy lỗ tai… Lười phản ứng.

Chính lúc này, không biết là ai, từ trong rừng đuổi một con hươu chạy

ra.

Triệu Phổ cả đời đều đóng ở Mạc Bắc, còn chưa được thấy nhiều loại

động vật, vuốt cằm nhìn chằm chằm con vật nọ, một lát mới hỏi, “Đây là
con gì nha?”